![]() |
![]() Không nói ngoa cũng không nói qúa, cứ ai một lần có dịp ghé thăm thử con ngõ nhỏ trên đường Nguyễn Thị Minh Khai mà xem, ngay đầu con ngõ một cái bảng hiệu tên quán nghe cũng đã thấy nhà quê rồi không cần phải tìm kiếm lâu xa. Bước chân vào quán hình ảnh thân thuộc lại hiện lên trước mắt tôi dãy những cái bàn ghế bằng tre giống như hình những chiếc chõng tre ngày xưa Thày U tôi thường đóng cho chúng tôi ngồi ăn thậm chí những đêm mưa rả rích chị em chúng tôi còn chen chúc nhau nằm lên ngủ trên đó. Tiếng kẽo kẹt của chiếc ghế tre gợi cho tôi một thời thơ ấu ên lũy tre làng, mẹ tôi thường khiêng chiếc chõng che ra để dưới gôc tre đầu xóm cho tôi nằm hóng gió giữa trưa hè oi bức. Quả thật ở đây mọi thứ đều mang cho tôi một hình bóng quê nhà như những chiếc niêu cá rô, cá chép trên cái dế xinh xinh, tô canh cua các loại rau đặc biệt là rau của mùa hè oi bức, một tô canh đổ ít cơm trắng mấy quả cà gém vào cắn quả cà húp bát canh, cát trơn của rau đay cái ngọt của mướp và cái thanh của mồng tơi nó cùng nhau chạy tuột vào bụng có khi chưa kịa nhai nó đã chạy mất vào trong, một hương vị của quê nhà thực sự mà tôi tìm thấy ơ quán nhỏ tên CUA ĐỒNG này: những là tô canh cua thơm lừng mùi gạch cua, lại là bát cà pháo trắng tươi bên bát mắm tôm thơm phức mà giòn tan trong miệng, hay lại là niêu cá rô đồng bốc khói thơm lừng làm tôi nhớ đên mùa mưa dầm trút nước đi bắt cá rô lo1cvv…, hơn thế nữa đĩa rau lang luộc bên bát mắm cáy quả thật là khó tả cái vị chát của lang mặn thơm nồng của mắm cáy đã làm cho tôi không thể diễn tả được cảm xúc của mình.
Sang trọng hơn, qúy phái hơn( theo cách gọi khi tôi còn ở quê) đó là những món ăn cũng quê mà chỉ có ngày giỗ, ngày đình đám một năm một lần tôi mới được thưởng thức hay là được nghe tên đến, như chân giò nấu giả cầy, cá chép kho giềng, giò tai dưa hành, ếch xào dọc mùng, hay cùng là cua, đều bếp ở đây đã khéo léo hơn làm ra gần 20 món khác nhau theo từng vùng bắc bộ. Người ta bảo no bụng đói con mắt quả là chẳng chút nào sai, hết món này đến món khác cái bụng tôi nó căng phềnh từ bao giờ thế mà nhìn thực đơn tôi cứ muốn ăn hết từng món từng món một sợ lần sau không còn nữa, nỗi nhớ hương vị quê đã được lấp đầy bởi những món ăn miền quê thực sự ở cái quán toàn là bằng tre và chiếu này.
Đó là lần đầu tiên tôi ghé, hôm sau tôi không thể chờ đợc rủ cả gia đình và nhóm bạn tôi đến đây để cùng tìm lại hương quê, chúng tôi ngạc nhiên hơn khi một nhân viên mời chúng tôi lên gác, một hình ảnh thân quen hơn nữa mà tôi lại tìm thấy ở đây, từng chiếc chiếu cói cõ lẽ được đưa vào từ hải hậu Nam Định, loại mà tôi thường thấy ở ngoài quê tôi, trên chiếc cói là cái bàn tre thấp khoảng 35cm và những cái ghế thấp tủn giống như của nhà ông bà ngoại tôi thường có, chiếc ghế vừa để ngồi bó rau, để ngồi đun cám, rôi đến bữa lại để ngồi ăn cơm giờ đây tôi lại bắt gặp, chúng tôi ngồi sảng khoái thả hồn vào khung cảnh để hồi tưởng những ngày ấu thơ và đợi món ăn chúng tôi gọi, lần này ngạc nhiên hơn nữa là phục vụ bưng cả một mâm cơm, nào là mâm tròn, nồi cơm đất, niêu cá rô, niêu cá chép, tô canh cua, bát mắm tôm đĩa rau luộc chấm tương bần, tất cả cứ làm tôi hoa cả mắt, bạn bè tôi trầm trồ khen ngợi, ôi cái này ngày xưa nhà tao cũng có, ôi cái kia ông nội tao hay dùng, ôi món này ngày xưa mẹ hay nấu, không đợi lâu hơn chúng tôi xà vào từng đôi đũa chia ra tranh nhau gắp, ăn khí thế như sợ người khác ăn hết, tiếng húp canh xùm xụp, tiếng khen ngợi trầm trồ, ngon qúa ngọt quá, chẳng có tí mỡ nào vv……., riêng tôi hình ảnh những cánh đồng lúa sau khi gặt trong những ngày hè nóng bỏng lại hiện lên trong kí ức, nhớ những ngày sau giờ học cùng thằng Toán thằng Tài mỗi đứa một cái giỏ đi móc cua, có khi móc phải rắn quăng cả giỏ cua mà chạy làm miệng giỏ bung ra cua lại bò tản nát, lúc ấy lại chanh nhau đi chộp, nhớ nhất những ngày nóng oi 37 độ nước trên ruộng lúa mới cấy nóng bỏng cá tôm chết la liệt nhưng con cua đồng khôn hơn chèo lên cây lúa tránh cái nước nóng, lúc ấy thì rình xem không thấy bảo vệ là thằng nào thằng ấy chạy sô xuống chộp, lũ cua thấy người là chạy ào xướng nước vui thật. Oi, những kí ức xa xưa mà tưởng chừng như đã bị cuốn theo đi mất chung với những ngày bộn bề công việc lo toan giữa Sài gòn, ngày nay nó lại hiện về trong tâm cảm của một người con xa xứ. Vậy là tôi lại có một nơi giữa thành phố tưởng chừng không bao giờ có ngày tìm lại quê mình nữa mà giờ đây tôi lại thấy. Cuộc sống lo toan bộn bề công việc không có thời gian mà nấu cơm canh nóng hổi chúng tôi lại kéo nhau đến đây quây quần trên chiếc chiếu xung quanh mâm cơm đậm chất quê, và đặc biệt hơn nữa giá thành vô cùng hợp lí, thử nghĩ xem một tô canh hơn chục ngàn, một đĩa rau 9 ngàn, tất cả các món đều hơn chục ngàn thì dù có ăn phình bụng cũng chỉ có mấy chục ngàn. Được thấy quê trong kí ức, được nếm những khoái khẩu với hương vị không phai, được thả hồn trên cái chiếu với các chú cua đồng thật là không nơi nào trên các thành phố này có được. Ai có quê, hay xa quê hay chưa từng một lần về quê bắc bộ hãy một lần ghé quán cua đồng nơi tôi thường hay tới, chắc một điều bạn sẽ tìm thấy quê |







